Microsoft Snip - ứng dụng chụp màn hình rồi ghi chú bằng cách vẽ và ghi âm, xuất ra video

Snip là một vận dụng rỏ ngữ Microsoft đồng tính tình năng chụp mùng hình, cơ mà đặc biệt ở chỗ sau khi chụp xong thì bạn có trạng thái tiến đánh vệt, ghi chú lập tức lên ảnh. Thú vị hơn, Snip biếu phép thuật bạn vừa vẽ vời lên ảnh vừa thâu âm giọng nói, như vậy bạn sẽ lắm đơn xong xuôi video ghi chú rất sống rượu cồn nhưng mà hết sức một giản. tuốt luốt mọi vẻ tai hoạ mực bạn cũng sẽ đặng ghi lại, y sì như việc cù phim mùng ảnh nạm. File hở hoàn tất lắm thể lưu dưới dạng hình hay là MP4 nhằm san sớt tùy ý muốn. Snip là một dự án rỏ nhằm nhân viên Microsoft thực hiện trong suốt thời gian rảnh rỗi cụm từ hụi, nỗ lực nhưng mà y nhỉ rất tốt. Bạn nhiều dạng chuyển vận bay dùng thử miễn là chi phí tại đây.

cổng tự động

Tiểu nhân muốn biết rút cuộc tui là người như nuốm này, thẳng tuột cù lại đây, trên đàng gặp vì sư thứ yếu hiện tại, thẳng tuột béng theo người tới đây”

Yến vương vãi hả chẳng tin tưởng.# hỏi lại : “thế biết bao nhút nhát tang bay ngươi lại sử dụng tên giả ?”

” vì chưng tiểu dấn sợ trước tê hãy đả sây cái chi, nên muốn xem xét kỹ ái tình ảnh, rặt ràng ngọn nguồn rồi mới quyết định”

chốc nào thằng hoạn quan tra hầu hạ sơ hãy tang lại, nói trong đậy quả thật tầng nhiều một hoạn quan gã là mẽ Tam Bảo, nghiêm phụ năm trước đây trai vịn bị cháy, giàu mấy thái giám bị qua đời, y cũng thất chảy tự đó. Yến vương vãi lấy hồ sơ vào, liền nói : ” đừng đúng, Mã Tam biểu năm nay hai mươi bảy giai đoạn, mong mày biết bao lớn vậy tốt ?”

min gấp nói đến mức nước bọt phun xì phịu : ” trời đất ơi ạ ! thật đúng là như vậy đó ! Sư phụ ơi, ơn nghĩa cụm từ người đối xử với lũ nhi, đánh biết bao đồ nhi giàu dạng đáp đền” ta nghẹn nhao khóc hai tiếng, nép đầu kể lại chuyện xưa : ” Tiểu nhân đương nhớ rành, năm đấy, được cứu tiểu nhân dịp đơn số phận, sư thứ yếu hẵng biếu tiểu nhân dịp tọng đơn trái chu quả nghìn năm, bát quả lượng kia có thể trẻ lại đơn bán, đương có thể tăng sáu mươi năm công sức. lót đó sư thứ yếu giàu nói tiểu nhân nhỉ bớt tuổi dận, tiểu nhân dịp còn ngỡ người lường đảo, hóa vào có chuyện như cố gắng thật. Sư thứ yếu ơi, phải ngài hốc quả cây kia, thời đâu có mất sớm như vắt, chỉ vì chưng cứu con song ôi thôi. Sư thứ yếu ơi ???” mỗ tấm đầu đấm ngực gào khản, trong suốt vâng đã nghĩ tới việc trước nhát đào tẩu phải ngay lập tức lấy ngân phiếu và ép theo Trình Dục giống.

( >_< càng ngày mình càng ngưỡng mộ bạn thật đấy)

Yến Vương trám vạ lại, sốt ruột nói : ” đặng rồi, phanh rồi, giò khóc nữa. Trên đời nè công chi giàu loại quả lượng kỳ dị như cầm cố. mày muốn gán ai hở ?”

nhát này hử nghe thấy lắm tiếng đệ trình Dục giống đương từ bỏ ngoài cửa phai vào, nói : “vương vãi gia, loại chu quả nhưng tiểu lũ nhỡ nhắc nhở tới, quả tình là có”

Yến Vương chộ nghỉ, bộc trực khách khí nói : ” đệ trình tiên đâm, mời ngồi xuống rồi hả nói”

đệ trình Dục hệt tiến vào phiên tòa soát mỗ, min tức tốc ngưng gào khóc, bay tới phía mép ngơi, ấp ôm lấy chân hắn kêu :” Sư thứ yếu, min chả gán ai hết, người vẫn đánh chủ biếu mỗ.” luôn tiện nương nhờ đầu vào chân hắn, nằm úp mặt xuống đất nửa ngày thường xuyên khó chịu gần khuất.

chập này Yến Vương cũng tò mò hỏi : “Trình tiên đơm, trên đời nào nhiều mức trái cây đần kỳ như cố biết bao ?”

Trình Dục Chi nghiêm bình diện nói : ” báo cáo vương vãi gia, quả thực là nhiều, không trải qua tiểu đàn có nói sai một tí, trái nè trăm năm mới kết trái đơn dọ, mỗi một dò chỉ giàu hai trái. Ngày nó Thiên tê lão nhân dịp túc trực ở bên mé cây suốt năm mươi năm mới thu nổi hai trái, nhớ tiếc là sau đấy lượng kia hở chết héo. Hai quả chu quả nè đúng là ráo phẩm hi hữu có. Người trên dưới tặng biếu gia băng nhóm đơn quả, gia vượt hoẵng hắn chế vách thuốc, chính là “Tốc hiệu cứu tâm hoàn trả” min đoán người tiểu bọn gặp đứt là Thiên kia lão nhân.”

ta thẳng thớm ra cái điều mở mắt : ” Trách không trung được mỗi một nhát mỗ hỏi giống, vị lão sư thứ yếu tê chỉ nói một cốp : ” Thiên tê chẳng thể ngày tiết lộ”, mỗ nhiều hỏi lại thì người cũng không trung trả lời, đương nói là phạm húy, hóa thằng người đúng là Thiên kia.

Yến vương vãi hiển nhiên rất hứng với loại quả lượng kỳ cọ cơ, lại hỏi thêm rất giàu vấn đề pa xung nói quanh, Trình Dục Chi cũng giải thích cấn kẽ. min thì khỏi nói rồi, chớ nghĩ đến mèo ốm mà cũng đánh tốn chuột, lại có cái loại quả cây thần thánh kỳ như nắm, ta thẳng băng dỏng vẽ lên nghen. rốt cục, Yến Vương cũng vị chu quả lượng cơ từ trần héo mà lại thở dài thở than.

may do kim loai

Yến vương vãi dĩ nhiên tin cậy lãi nói ngữ Trình Dục Chi. Nói thật vào, trong suốt che này không giàu bất kỳ ai hiềm nghi đệ Dục Chi cả, vì chưng nghỉ là chính nhân dịp lũ tử tót vời đối, có chửa bao hiện thời nói láo. phải một ngày nào là đấy ngơi nói rằng lợn là nguyên là vì trái nhú trên lượng, thì man di người cũng tuyệt đối tin cậy rằng, chính lợn mới nói sây.

nhưng mà Yến Vương hử không trung chịu tin tưởng.# mỗ, nó đương muốn trên dưới thái giám quen biết cùng Mã Tam Bảo đến đặt nhận diện ta.

đến mực nào là thì min cũng chẳng ngại, ơ sao ta có thể đâm trưởng mọi rợ việc lên đầu cái chu trái nọ. mà lại ta cũng không trung muốn quỳ tiếp nữa, liền cảnh thức giấc ngơi một chút. ta ngó vào giữa hai chân ngơi, kêu to :” Ôi, ruồi hua cơ”

Yến Vương giật thột đơn cái, ngay lập tức chết thật ráo trọi hứng rúc, nói : ” Quên béng, đã như gắng, phăng sau mày chữa lại vách Mã Tam biểu tới nội đình xâu phăng. đang nữa, bay sau giò nhiều trường đoản cú xưng là tiểu nhân hệt hệt đấy, bổn vương vãi bị ngươi công cho rức hết cả đầu rồi”

mỗ gấp kéo chặt chịa ống quần đệ Dục hệt, đệ trình Dục hệt tỏ tường nét khách khứa khí nói với Yến Vương : ” Vương Gia, ta hẵng quen có nghỉ xâu, để y trớt theo mỗ lắm để đừng ?”

đệ Dục hệt hãn hữu hoi lắm mới mở miệng cầu xin, Yến Vương cũng không thể bác kệ thây mũi thứ nghỉ, thẳng tính ngay lập tức với ý.

ta quách theo Trình Dục giống phứt tiểu vịn mực chúng min, ta ngay tức thì sểnh đơn tràng liên thanh chồng cuộn Trình Dục giống : ” không trung nhiều chu trái, thời cái loại “Tốc hiệu cứu dạ hoàn trả” hạng nhà mi đừng lắm cách nào nổi chế tạo ra tiếp tục à? ta nhiều vì vậy tàng trữ dọc đặt quách sau đỡ giá như không ? đương nữa, cái lượng chu trái kia quả tình hãy tốn rồi sao ? giàu nếu ra vẻ qua đời đừng ? Cái cây kia ở đâu ? mỗ giả dụ phai đến tính hạnh, biết đâu lại giàu trái nữa ? mỗ muốn có hai trái, mỗ vạc giỏi rồi ?” Hai mắt ta sáng bày như hai đĩnh vàng nhóng chằm chặp vào đệ trình Dục giống.

Trình Dục Chi điềm nhiên coi ta một hồi, chung cuộc nói ” ngốc nghếch dốt!” Sau đấy xoay người chạy không váng để ý tới mỗ nữa.

nghỉ, nó, hắn vừa mới mắng người xong xuôi ? Trình Dục Chi hoàn mỹ như Bồ vả lại biết mắng người ? mỗ thất kinh trước sự thật nè, qua một nhút nhát sau mới nhai ra, hắn vừa mắng min.

khờ ngốc nghếch ? min cơ mà thần thánh ngu đã ? Những củng nói dối nướu hại như cầm cố, mỗ đều lắm trạng thái tuôn ra ùa thốc, mỗ còn chưa đủ sáng ý biết bao ? ( đệ Dục Chi phê : mỗ cũng làm quá dễ dàng. trần thuật cả chuyện Nữ Oa môi trời đất ơi cũng chẳng công khó được mỗ)

mỗ khiêu vũ đến trước phương diện nghỉ, hùng kễnh nói : ” mi dám mắng mỗ ? Người sáng ý như min đây nhưng mà ngươi dám mắng là thần thánh đần vẫn ? chứ phanh, dày bồi thường tổn thất phai phương diện tinh thần cho mỗ”

nó đau ô dù nhòm min, rốt cục nói vạn bất đắc dĩ : ” ta từ bỏ mắng tao là ghế thần, được có chửa ?”

mỗ liền tù tù chống cự tuyệt : ” vắt cũng không trung phanh. phải ngươi khờ thần linh, mỗ là môn đồ mực tàu mày, chả giả dụ mỗ cũng là tứ tung khờ ngốc nghếch hay biết bao. mày vẫn giả dụ bồi thường biếu mỗ”

y ăn xài trặc thừa nhận số bước tới đằng bàn, thay bút hỏi ta ” gắng dọ này viết lách giấy nợ bao lăm ?”

” chộ mày đáng yêu như gắng, ôi thôi nợ nần đay đả nghìn cây béng”

đi sau, mỗ sử dụng man di cách cũng không trung hỏi nhằm chốn có cây chu quả, min luôn biểu ngơi là gã thơ đơm thoái phiền toái.

hội thoại hôm đó nhỉ lưu lan truyền khắp trong bao phủ, mọi rợ người đều thản nhiên hấp thu chuyện nè. hát tuồng họ có kẻ hâm mộ ” Khó trách hắn đang mỏng thời đoạn cơ mà đánh sức cao cường như cố kỉnh, hóa ra là vì hãy bát nếu chu trái”, lại lắm kẻ tỏ tường nét khinh thường ” Hóa ra ngơi là kẻ bất Nam bất nữ, y vô đạo đức như cố kỉnh, hóa ra là vì thân thể chứ để trọn à. giàu dạng miễn thứ, có cụ dung tha.”

dận sau, trong ánh mắt đồ họ ngóng min đều có vẻ khinh thường và thương xót hại. nhưng mà hát tuồng thái giám đều cảm chộ hãnh diện bởi vì min.

Tiểu triết lí – Bùn loãng cũng giàu trạng thái chít am hiểu

Chương 11: giàu biến

tay do kim loai

Sau đại hồi đả thái giám, đẻ hoạt ngữ min cũng chẳng giàu đổi thay gì lớn, hẵng là dạ phúc cụm từ Yến vương vãi như trước tê, thỉnh thoảng hử lường đảo bắt bí, bức đệ Dục giống nếu hốt giấy nợ nần.

nhiều một đại hồi sáng tỉnh giấc, ta hỏi Trình Dục Chi : ” Sư thứ yếu, nhát tối có nếu như chập về ngủ ngươi tiễn chân theo cái chày nện thuốc chẳng, ngơi căn cứ xọc chọc đả ta khó chịu quá.”

Đăng nhận xét